lạc giọng
Định nghĩa
- Động từ:
- Phát ra âm thanh không đúng cao độ, không khớp với giai điệu hoặc giọng chuẩn: "lạc giọng" chỉ hành động hát hoặc nói mà âm thanh phát ra sai lệch so với âm điệu mong muốn, thường gây cảm giác chói tai hoặc không hòa hợp.
- Mất đi sự chính xác trong giọng nói hoặc giọng hát: "lạc giọng" cũng có thể mô tả tình trạng giọng bị lệch do yếu tố tâm lý, sức khỏe hoặc kỹ thuật.
Ví dụ sử dụng
- Động từ:
- Anh ấy hát hay nhưng thỉnh thoảng vẫn lạc giọng ở đoạn cao. (Anh ấy hát tốt nhưng đôi khi phát âm sai cao độ ở những nốt cao.)
- Người hát lạc giọng khiến khán giả khó chịu. (Ca sĩ phát ra âm thanh không đúng giai điệu làm người nghe không thoải mái.)
- Cô ấy lạc giọng vì hồi hộp khi phát biểu. (Cô ấy nói sai giọng do lo lắng khi đứng trước đám đông.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "lạc giọng trong hát": lỗi kỹ thuật khi trình diễn âm nhạc.
- Học thanh nhạc giúp tránh lạc giọng trong hát. (Luyện tập thanh nhạc giảm thiểu việc phát âm sai cao độ.)
- "lạc giọng do mệt mỏi": hiện tượng giọng bị lệch vì thể trạng yếu.
- Sau buổi tập dài, giọng anh ấy dễ lạc giọng do mệt mỏi. (Sau thời gian luyện tập kéo dài, giọng nói của anh ấy dễ phát ra âm thanh sai lệch.)
Biến thể và từ gần giống
- Lạc (tính từ/động từ): sai, lệch, không đúng hướng.
- Đi lạc đường. (Đi sai hướng, không đúng đường.)
- Giọng (danh từ): âm thanh phát ra từ giọng nói hoặc giọng hát, có đặc trưng riêng.
- Giọng cô ấy rất ngọt ngào. (Âm thanh giọng nói của cô ấy dễ chịu, du dương.)
- Lệch giọng (động từ): tương tự "lạc giọng", nhưng thường nhấn mạnh sự sai lệch về âm vực.
- Bài hát khó khiến ca sĩ dễ lệch giọng. (Bài hát có nốt cao làm ca sĩ dễ phát âm sai.)
Từ đồng nghĩa
- Sai giọng: phát âm không đúng cao độ hoặc âm điệu.
- Anh ấy sai giọng ở nốt cuối. (Anh ấy hát không đúng cao độ ở nốt kết thúc.)
- Chệch giọng: giọng bị lệch khỏi âm chuẩn.
- Do căng thẳng, cô ấy chệch giọng khi đọc bài phát biểu. (Vì lo lắng, giọng cô ấy lệch khỏi âm điệu bình thường.)
Thành ngữ liên quan
- Lạc giọng như vịt kêu: (không phổ biến) mô tả giọng hát hoặc nói rất chói tai, sai lệch trầm trọng.
- Anh ấy hát lạc giọng như vịt kêu, ai nghe cũng phải bịt tai. (Giọng hát của anh ấy sai lệch đến mức khó chịu, khiến người khác muốn tránh.)